Hương Lam số 30 - Phiếm luận Bàn về bạn đường tu ( Thục Độ)

Created on Tuesday, 16 April 2019 23:57

Phiếm luận

BÀN VỀ… vạn đường TU

 

Tu là gì? Là sửa mình để thân tâm an lạc, để không còn chấp vào cái có cái không- cái được cái mất, để sống bi quan thành tích cực, để tham lam thành bố thí, để ích kỷ thành vị tha, để cố chấp được là buông xả… nói chung là sống theo lời Phật dạy.

Đã tu thì tu nơi nào cũng được. Trong kinh Phật có đến 84.000 pháp môn tu. Có kẻ thuộc lòng dăm ba bài kinh kệ dù không hiểu nghĩa cũng gọi là tu. Ở nhà cũng tu được đâu cần phải vào Gia đình Phật tử mới được gọi là tu? Tu nhà cũng khó vô kể vì phải đương đầu với trăm ngàn chướng duyên lo toan thế sự, biển ải trần gian, muốn thanh tịnh cũng đâu dễ dàng gì.

 Khi đã vào Gia đình Phật tử thì cái tu có khác hơn, thêm phần hy sinh vì người chẳng bà con thân thích gì, hy sinh cả thời gian tiền của riêng tư thay vì bát phố cùng vợ con, cùng chồng đi mua sắm, cà phê hay vài ba giọt rượu đàn đúm với đám bạn bè hay xách cần ra sông tìm cá… chẳng hạn. 

Vậy tu cũng có nghĩa là cho, là đem cái lợi ích đến người (lợi tha), có cả quan niệm sống sao cho ra người (Nhân) , tu thân tích đức cũng là thực hành tu.

Mới kể ra thấy rõ mất nhiều hơn được, đã vậy còn ràng buộc bởi các yêu cầu do tổ chức đề ra, thật vướng víu, nặng nề. Đã vậy, vào GĐPT được làm Huynh trưởng thì oai ra phết, làm gì cũng đi trước, thực hành nề nếp kỷ cương không được giải đải, tốn công sức vì chuyện đâu đâu mà chẳng hưởng được chút bổng lộc lương phạn gì. Ai nói vào GĐPT thì sướng? Chỉ thấy cái lo khổ to đùng, nếu làm việc gì không vừa lòng liền bị chê trách là thiếu tu, ai chịu cho nỗi!

Có người nói, vào GĐPT thì lòng trẻ lại dù tóc đã bạc màu, dáng đi hăng hái tuy lưng đã khòm. Chuyện ví như GĐPT là khu điều chế thuốc cải lão hoàn đồng. Biết là không thật vậy mà có nhiều người thích vào GĐPT để là Huynh trưởng (chưa kể tự xưng) miễn sao có cho bằng ai với cái cấp bậc vàng vàng nâu nâu gắn dưới cầu vai trái ba đốt tay để được gọi là chỉ huy, là bề trên, để được kẻ khác trọng vì, năm thì mười họa mới đến sinh hoạt với gia đình hay cũng chỉ để chứng tỏ mình là người có tu? Mà có đi chăng nữa cũng chỉ là mưu cầu giả tướng giả danh- tướng giả danh giả, chúng chỉ là phương tiện và rồi phương tiện này đạt được sẽ dẫn đến một phương tiện khác, không thể lấy đó gọi là biện minh cho cứu cánh theo tinh thần Phật giáo nêu rõ.

* Kinh Giáo giới Phú Lâu Na có lẽ là một minh họa đơn giản nhưng vô cùng sâu sắc về tinh thần này. Kinh thuật lại chuyện tôn giả Phú Lâu Na (Punna), muốn xin phép đức Phật để đến xứ Sunaparanta để sống và truyền giáo.Sau đây là cuộc đối thoại giữa ông và đức Thế tôn (bản dịch của H.T. Thích Minh Châu):

“Này Punna, người nước Sunaparanta là hung bạo. Này Punna, người nước Sunaparanta là thô ác. Này Punna, nếu người nước Sunaparanta mắng nhiếc Ông, nhục mạ Ông, thời này Punna, tại đấy Ông sẽ như thế nào?”

“Bạch Thế Tôn, nếu người nước Sunaparanta mắng nhiếc con, nhục mạ con, thời tại đấy, con sẽ nghĩ như sau: ‘Thật là hiền thiện, người nước Sunaparanta này! Thật là chí thiện, người nước Sunaparanta này! Vì rằng họ không lấy tay đánh đập ta’. Bạch Thế Tôn, tại đây con sẽ nghĩ như vậy. Bạch Thiện Thệ, tại đấy con sẽ nghĩ như vậy.”

“Nhưng này Punna, nếu các người nước Sunaparanta lấy tay đánh đập Ông, thời này Punna, tại đấy Ông sẽ nghĩ như thế nào?”

“Bạch Thế Tôn, nếu các người nước Sunaparanta lấy tay đánh đập con; thời tại đấy, con sẽ nghĩ như sau: ‘Thật là hiền thiện, người nước Sunaparanta này! Thật là chí thiện, người nước Sunaparanta này! Vì rằng họ không lấy các cục đất ném đánh ta’.

Bạch Thế Tôn, tại đấy con sẽ nghĩ như vậy! Bạch Thiện Thệ, tại đấy con sẽ nghĩ như vậy.”

“Nhưng này Punna, nếu các người nước Sunaparanta lấy các cục đất ném đánh Ông, thời này Punna, tại đấy Ông sẽ nghĩ thế nào?”

“Bạch Thế Tôn, nếu các người nước Sunaparanta lấy cục đất ném đánh con; thời tại đấy, con sẽ nghĩ như sau: ‘Thật là hiền thiện, các người nước Sunaparanta! Thật là chí thiện, các người nước Sunaparanta! Vì rằng họ không lấy gậy ném đánh ta’. Bạch Thế Tôn, tại đấy con sẽ nghĩ như vậy. Bạch Thiện Thệ, tại đấy con sẽ nghĩ như vậy.”

“Nhưng này Punna… lấy gậy đánh đập Ông… Ông nghĩ thế nào?” “Bạch Thế Tôn, nếu các người nước Sunaparanta lấy gậy đánh đập con… ‘… Vì rằng họ không lấy đao đánh đập ta’… Bạch Thiện Thệ, tại đấy con sẽ nghĩ như vậy.”

“Nhưng này Punna,… lấy đao đánh đập Ông… Ông nghĩ thế nào?”

“Bạch Thế Tôn, nếu các người nước Sunaparanta lấy đao đánh đập con… ‘… Vì rằng họ không lấy đao sắc bén đoạt hại mạng ta’… Bạch Thiện Thệ, tại đấy, con sẽ nghĩ như vậy.”

“Nhưng này Punna, nếu các người nước Sunaparanta lấy dao sắc bén đoạt hại mạng Ông… Ông nghĩ thế nào?”

 “Bạch Thế Tôn, nếu các người nước Sunaparanta sẽ lấy dao sắc bén đoạt hại mạng con; thời tại đấy con sẽ nghĩ như sau: ‘Có những đệ tử của Thế Tôn, ưu phiền và nhàm chán thân thể và sinh mạng đi tìm con dao (để tự sát). Nay ta khỏi cần đi tìm đã được con dao ấy’. Bạch Thế Tôn, tại đấy con sẽ nghĩ như vậy. Bạch Thiện Thệ, tại đấy, con sẽ nghĩ như vậy.”

“Lành thay, lành thay, này Punna! Này Punna, Ông có thể sống trong nước Sunaparanta, khi Ông có được đầy đủ sự nhiếp phục và an tịnh này. Này Punna, Ông nay hãy làm những gì Ông nghĩ là hợp thời.”

Đoạn kinh văn trên đây phản ánh tinh thần Từ Bi chân chính của Phật giáo khi hoằng pháp. Người xưa không chỉ xả thân cầu pháp mà còn xả thân hoằng pháp (phương tiện). (Trích: https://thuvienhoasen.org/…/suy-ngam-ve-phuong-tien-va-cuu-…)

Như vậy, cấp bậc trong GĐPT chỉ là tượng trưng thể hiện sự đóng góp của mình cho tổ chức, là “phương tiện” để thực hiện “nghĩa vụ, vai trò” của người Huynh trưởng- Đoàn sinh GĐPT chứ không phải để minh chứng bản thân có được một vị trí quyền lực hơn người hay thượng lên một cái ghế lộng vàng oai nghi chễm chuệ.

Trong hoạt động giáo dục của GĐPT không khác mấy với các tổ chức giáo dục khác, chung qui vẫn là “tất cả vì đàn em thân yêu”, và đào tạo đối tượng kế thừa theo mục đích đề ra cũng không ngoại lệ. Cho nên, người được gọi là Huynh trưởng có nhìn vào chính mình, nhìn lên, nhìn xa gần thì cũng nên nhìn xuống để thấy “đường đời không bằng phẳng” quả không như mình tưởng. Thế nên trong GĐPT, sự cống hiến tâm sức của mình, thực hiện hạnh lành bố thí cho tổ chức cũng được gọi là tu.

 

(Thục Độ)


Áo Lam rong phố (Bảo Lễ)

IMAGE
Em ước gì mình làm chim bay, bay khắp quê nhà...

Bộ tranh cuộc đời Đức Thích Ca Mâu Ni

IMAGE
Bộ tranh cuộc đời Đức Phật

NHẠC GĐPT - PART 2

IMAGE
Đường Lam - Anh em ta về - Kết dây thân tình - Đoàn Lam non - Mừng Thầy đến - Nào về đây - Lửa Trại đêm nay - Hát to...

Bài hát sinh hoạt - P1

IMAGE
Càng đông càng vui- Bốn phương họp mặt - Tiếng chim ca -Nhảy lửa-  Một Mẹ trăm con - 15 phút đồng hồ - Đôi tay trên...

bài hát TIẾNG CHIM CA (Vũ Đức Sao Biển )

IMAGE
Nhạc phẩm TIẾNG CHIM CA - Tác giả: Vũ Đức Sao Biển 

Lời phật dạy

"Cạo bỏ râu tóc để trở thành vị Sa môn, lãnh thọ giáo pháp của Phật thì phải xả bỏ của cải thế gian, mong cầu vừa đủ, giữa ngày ăn một bữa, dưới gốc cây ở một đêm, cẩn thận không trở lại lần thứ hai. Ðiều làm cho người ta ngu muội là ái dục"
Nghèo nàn bố thí là khó. Giàu sang học đạo là khó.  Bỏ thân mạng quyết chết là khó. Thấy được kinh Phật là khó.Sanh vào thời có Phật là khó. Nhẫn sắc, nhẫn dục là khó. Thấy tốt không cầu là khó.  Bị nhục không tức là khó.  Có thế lực không dựa là khó Gặp việc vô tâm là khó.

- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó được ghi lại trong sách vở hay kinh điển.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó lý luận siêu hình.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó phù hợp với lập trường của mình.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy phù hợp với định kiến của mình.

- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó là truyền thuyết.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó thuộc về truyền thống.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó được nhiều người nhắc đến hay tuyên truyền.

- Chớ vội tin điều gì, khi điều đó được căn cứ trên những dữ kiện hời hợt.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy được sức mạnh và quyền uy ủng hộ.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy được các nhà truyền giáo hay đạo sư của mình tuyên thuyết.