HƯƠNG LAM số 29 - Trang văn nghệ

Created on Friday, 04 January 2019 13:33

XUÂN THỜI(Thơ Nguyên Sắc)

Hương xuân phảng phất muôn nhà

Gió xuân man mác chén trà Như Lai

Sương xuân thắm đượm lòng ai

Thiền xuân nhè nhẹ hoa mai mỉm cười

Mây xuân che phủ mọi người

Nắng xuân dìu dịu, đọc lời Tâm kinh

Nắng xuân thoảng tiếng chày kình

Bóng xuân duyên dáng in hình Tào Khê.

 

TA BUỒN …

 

Ta buồn không phải đất trời,
Hoặc là ai đó buông lời khinh khi.
Ta buồn không phải hàn vi,
Đói no , lạnh nóng , chia ly ông bà,
Ta buồn không phải trăng tà,
Để cho mây gió thiên hà lệ rơi.
Ta buồn không phải cuộc đời,
Hạt sương lấp lánh nằm phơi nắng vàng,
Ta buồn không phải hợp tan,
Bình minh mới đó phủ phàng hoàng hôn,
Ta buồn, ta có Thế Tôn,
Đạo Sư chỉ dạy pháp môn thượng thừa.
Kinh hành niệm phật sáng trưa,
Trở về chơn tánh thuở xưa ta về…


Chuyện phiếm:                            HỌC THUYẾT

 

Chuyện kể về một vài Huynh trưởng “tọa đàm” về chủ đề giáo lý Phật đà áp dụng vào cuộc sống.

1- TAM ĐOẠN LUẬN

HTr. A: Uống rượu sẽ sưng gan; sưng gan sẽ chết. Vậy uống rượu sẽ chết.

HTr. B: Sưng gan không những vì uống rượu; uống rượu vì buồn sự đời. Vậy buồn sự đời sẽ bị sưng gan.

HTr. C: Uống rượu, sưng gan hay buồn sự đời … cũng đều chết!

2- “LÝ SỰ” …

HTr. A: Phàm ở đời tất cả xảy ra đều có nguyên nhân của nó. Muốn có được đời sống thiện lành thì biết chế ngự tham sân si…

HTr. B: Cho nên vươn đến cảnh giới vô vi, nghĩa là vô phân biệt; mà vô phân biệt làm gì để nhận rõ tham sân si? Vả lại, học thấy, tham mà không tham, sân mà không sân, si mà không si…

HTr. A: Đừng lý sự làm rối tung. Ví dụ: ông vay ngân hàng vài chục triệu, dám nói là không vay không?

HTr. C: Từ từ trả. Trả xong coi như mình không vay!

3- LÝ TƯƠNG ĐỐI

HTr. A: Trong Phật Giáo cũng có thuyết Tương Đối nhưng tổng quát hơn: mọi sự vật trên thế gian chỉ là tương đối. Điều này có nghĩa là, hình sắc và tính chất của mọi sự vật luôn luôn biến đổi tùy theo cảnh giới trong đó sự vật thể hiện. Tính tương đối trong Phật Giáo không có gì là lạ, vì “Vạn pháp duy tâm tạo” mà tâm của mỗi người mỗi khác, mỗi người có một nghiệp riêng và sống trong một cảnh giới riêng, tất cả do mình cả thôi... Nhà vật lý người Đức Albert Einstein có nêu cấu trúc thời gian, không gian cho đến kích thước mọi vật đều mang tính tương đối…

HTr. B: Đúng, anh không phải là tôi. Ăn uống, họp hành cũng vậy, cần phải tương đối. ăn mặn khát nước, no mất ngon, giận mất khôn, nói dài nói dai sinh nói dại… Thế nên, đến dự họp nên đi trễ hơn thời gian qui định trong giấy mời, y như đi dự đám cưới vậy… và cho họ thấy mình là nhân vật quan trọng! Vậy nên báo cáo sự việc nên báo cáo vừa phải, không có thì phịa ra một chút mà được nhiều quá cũng nên giảm đi một chút. Qui định vắng họp 3 lần liên tục xem như bỏ đơn vị thì vắng 2 lần thôi!

HTr C: Vắng ít hay nhiều cũng là vắng, miễn là mình không cố ý tình để vắng. Mà… thôi! Vắng xem như không vắng, hết!

HTr D: Muốn không vắng thì … trả lương. Huề!    

                          (T.Đ)


Thơ_____________________________________________(Thục Độ)

 

Sáng đầu năm thắp hương lạy Phật

 

Thành tâm ba nén hương này

Giới Định Tuệ thắm rực đầy mênh mông

Chẳng lành chẳng dữ chẳng không

Không nhân không ngã thoát vòng tử sinh

Nơi an lành? chốn vô minh?

Nghe từng hơi thở vô thường là đây.

 

Vị trà đầu năm

Chẳng gật đầu, chẳng nói, chẳng cười

Bên hiên vài cánh mai vừa nở

Tách trà cao nguyên thiếu vắng bạn hiền

Chỉ có tiếng chim sẻ thầm thì cùng ta.

 

Nghe đâu từ trong ta

Cúi xuống, đất thơm mùi mưa năm cũ

Còn sót lại trên bụi cỏ bên nhà

Đâu đó tiếng chuông chùa đưa lại

Theo gió đông tàn vướng víu nợ trần ai.

Sông đêm

Ta dừng chân bên đê

Sông đêm mang nặng một chuyến đò

Mưa chết ngất ôm theo trăng nghiêng ngã

Chim khuya khua cánh chao động sơn hà.

  

Phương trời mộng

Có một phương trời mộng,

Lãng đãng khói sương sớm trưa chiều,

Chứa đựng ba thời trong ba cõi,

Làm kiếp người chao đảo giữa thực hư.

Em thích phương trời mộng,

Mơ để thấy đời này vốn đẹp vô ngần,

Đến như đi, đi như đến,

Chi bằng cùng ta đứng lại bên đời.

Nắm tay nhau hóa làm người “mơ mộng”,

Và, ngàn năm ngàn kiếp cũng chỉ một sát na.

Tùy bút

LÝ XUÂN SỰ XUÂN (Trần Miễn Bàn)

Lý sự, nếu xét về nghĩa đời thường với danh tự là lý lẽ đưa ra để biện hộ tranh cãi (khẩu ngữ). Mình là người đang học giáo lý nhà Phật, hiểu cao hơn một chút và sống theo lời Phật dạy được gọi là Phật tử, con của Phật. Đã là con của Phật phải sống sao cho lý sự viên dung, và lý sự ở đây lại mang một ý nghĩa khác. Ví như quan niệm về “Tu”. Có người hiểu “tu” là phải cạo đầu xuất gia vào chùa, ăn chay niệm Phật, có người lại hiểu “tu” chỉ cần tu tâm là đủ, Phật tức tâm- Tâm tức Phật; giữa cái thân và cái tâm, tu tướng tu tâm còn bị lẩn lộn huống chi. Vậy thế nào để hợp lý mới được gọi là lý sự viên dung?

Mình là người con Phật, sống trong tinh thần giáo lý nhà Phật, được có cùng một lý tưởng mục đích trong một tổ chức mang tên Gia đình Phật tử và tự hào trên toàn thế giới này chỉ có đất nước Việt Nam mình chỉ có danh xưng này.

Nói về vai trò của tâm trong tu tập, Đức Phật đã dạy có 4 hạng người:

1- Người ngoài sạch trong dơ: là người bề ngoài có đạo đức, tế hạnh nhưng tâm không trừ bỏ tham sân si, đố kị, hờn ghen;

2- Người ngoài dơ trong sạch: bề ngoài có vẻ thô tháo, xuề xòa, trong tâm lại đại từ bi;

3- Người ngoài dơ trong dơ: hạng người ngoài bất tịnh mà lòng cũng nhiễm ô;

4- Người ngoài sạch trong sạch: là người có tư cách đạo đức chuẩn mực, bên trong thanh tịnh, tha thứ, từ ái.

Mặc áo Lam, đeo hoa sen trắng và nguyện lòng làm theo lời Phật dạy cũng đã thực hiện song hành lý sự và chỉ thực sự viên dung chỉ khi nào mình thực hiện nghĩa cử tốt lành cho ta cho người theo điều luật, làm sao xứng đáng với ý nghĩa màu áo với tám cánh hoa sen. Vấn đề là dung hòa như thế nào để tác phong nhân cách và tâm hồn sao cho xứng đáng, sao cho đúng chánh pháp. Và, tu không dừng ở chỗ sửa đổi hành vi bất thiện khổ người hại vật , giữ gìn uy nghi tứ tướng di-đứng-nằm-ngồi trong xử thế hằng ngày mà tâm phải thật sự thanh tịnh không phiền não khổ đau bởi phân biệt sân hận si mê… nên người ta thường gọi với cụm từ “ tu tâm dưỡng tánh” là thế!

Trong tiểu luận của một Huynh trưởng có đoạn được hiểu là: “ Không ít Huynh trưởng chỉ dừng lại ở mức độ Văn và Tư còn Tu thì chưa…”. Thế thì chúng ta cùng học, cùng hỏi han và cùng tu, “tu học” hay “học tu” cũng chẳng khác nhau mấy, đều tương tức với nhau.

Năm đã dần cũ và năm đã dần mới. Thật ra chẳng cũ hay mới vì nhìn rõ chỉ là ngày đêm, sớm chiều nắng gió, nóng lạnh mây mưa …Với lý xuân áo mới hoa đầy, người người khen tụng nhau câu chúc tốt lành, giận dỗi bỏ qua, nợ nần khất giảm, oán thù tạm gác qua một bên … để sau tính tiếp! Với sự xuân thì xuân cho ra xuân, miệng cười từ bi nhưng tâm phải hoan hỷ nở hoa. Mình không mặc áo đón xuân mà lòng còn bế tắc khư giữ mối đố kỵ hơn thua.

Xưa có câu: “Hữu tâm vô tướng, tương trục tâm sinh; hữu tướng vô tâm, tướng tùy tâm diệt”(có tâm thì dẫu vô tướng, tướng cũng sẽ do tâm mà sinh; có tướng mà tâm vô, thì tướng ấy cũng tùy tâm mà tiêu mất), Nếu trong khó khăn, mà người ta vẫn có thể giữ một nội tâm an hòa và rộng lớn, thì chướng ngại đều sẽ không là gì hết! Có phải nhìn tướng không bằng nhìn tâm? Tựa như đại thi hào Nguyễn Du viết trong Kiều: “Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ tài”.

Thế thì, các thành viên trong tổ chức GĐPT tỉnh mình có những khúc mắc, chưa thấu hiểu, còn chấp thường chấp đoạn nên phải tự thân đau khổ, chưa tháo được gút dây phiền trược làm giảm đi giá trị truyền thống được bảo quản bấy lâu nay.  Một tổ chức thiếu tính đoàn kết, trên dưới chẳng một lòng, nói một đằng làm một nẻo, tất phải dẫn đến hệ lụy rã bầy là điều tất nhiên.. Mình sẽ không bàng quan nhìn sự biến đổi hư hao tiêu cực để lấy làm sở đắc vì mùa xuân có trở lạnh đổ mưa thì chắc rằng mình cũng thấy ướt lạnh theo và mùa xuân kia có lá rơi nhiều thì xuân vẫn cứ là xuân….


Áo Lam rong phố (Bảo Lễ)

IMAGE
Em ước gì mình làm chim bay, bay khắp quê nhà...

Bộ tranh cuộc đời Đức Thích Ca Mâu Ni

IMAGE
Bộ tranh cuộc đời Đức Phật

NHẠC GĐPT - PART 2

IMAGE
Đường Lam - Anh em ta về - Kết dây thân tình - Đoàn Lam non - Mừng Thầy đến - Nào về đây - Lửa Trại đêm nay - Hát to...

Bài hát sinh hoạt - P1

IMAGE
Càng đông càng vui- Bốn phương họp mặt - Tiếng chim ca -Nhảy lửa-  Một Mẹ trăm con - 15 phút đồng hồ - Đôi tay trên...

bài hát TIẾNG CHIM CA (Vũ Đức Sao Biển )

IMAGE
Nhạc phẩm TIẾNG CHIM CA - Tác giả: Vũ Đức Sao Biển 

Lời phật dạy

Nghèo nàn bố thí là khó. Giàu sang học đạo là khó.  Bỏ thân mạng quyết chết là khó. Thấy được kinh Phật là khó.Sanh vào thời có Phật là khó. Nhẫn sắc, nhẫn dục là khó. Thấy tốt không cầu là khó.  Bị nhục không tức là khó.  Có thế lực không dựa là khó Gặp việc vô tâm là khó.
"Cạo bỏ râu tóc để trở thành vị Sa môn, lãnh thọ giáo pháp của Phật thì phải xả bỏ của cải thế gian, mong cầu vừa đủ, giữa ngày ăn một bữa, dưới gốc cây ở một đêm, cẩn thận không trở lại lần thứ hai. Ðiều làm cho người ta ngu muội là ái dục"

- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó được ghi lại trong sách vở hay kinh điển.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó lý luận siêu hình.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó phù hợp với lập trường của mình.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy phù hợp với định kiến của mình.

- Chớ vội tin điều gì, khi điều đó được căn cứ trên những dữ kiện hời hợt.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy được sức mạnh và quyền uy ủng hộ.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy được các nhà truyền giáo hay đạo sư của mình tuyên thuyết.

- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó là truyền thuyết.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó thuộc về truyền thống.
- Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó được nhiều người nhắc đến hay tuyên truyền.